Thứ Năm, 11 tháng 12, 2014

BÀN TAY YÊU THƯƠNG

Trong cuộc sống nầy có những yêu thương con người ta phải dành cả đời để tìm kiếm, có những món nợ ân tình mà cả đời người không thể nào trả nổi, có những nỗi đau mà phải mất cả đời để quên đi, lại có những lỗi lầm mà cả đời cũng khó xóa bỏ được.

Vâng! quán chè Tố Nữ dưới chân dốc Cầu Vồng của thập niên 70 nơi đã đánh dấu một mối tình mật ngọt, chứng kiến những những giận hờn vu vơ, những ray rứt khôn nguôi.

Ngày ấy em còn mộng mơ của tuổi học trò, lang thang dưới hàng cây phượng vĩ sau buổi tan trường cùng chúng bạn, vẫn còn thẩn thơ đuổi theo những vần mây trắng, rong chơi bắt bướm. Còn tôi sân trường chỉ còn là kỷ niệm, đã giả từ lãng tử theo thời thế nhập cuộc với đời. Dần dà theo chân em sau giờ tan học. Những lần hẹn hò, tôi chở em trên chiếc xe Honda cũ kỷ. Chúng tôi qua rất nhiều con đường phố rợp hàng cây với bao kỷ niệm, Gia Long, Quang Trung, Bạch Đằng loanh quanh rồi cuối cùng cũng về đường Thống nhất, quán chè nhỏ dưới chân Cầu vồng . Vừa đến nơi thì trời bỗng dưng đổ mưa. Nép vội vào quán hai đứa ngồi nhìn nhau, nhìn mưa giăng mắc. Mưa càng lúc càng nặng hạt, gió thổi mạnh từng cơn. Lúc ấy tôi thấy em lạnh co người trong chiếc áo phong phanh. Tôi cầm chặt tay em như muốn san sẽ chút hơi ấm. Theo phản xạ tự nhiên, em rút tay lại. Tôi càng nắm chặt hơn và siết nhẹ, nhìn em tôi thầm bảo: “Hãy để anh sưởi ấm cho em”. Sau giây phút ngượng ngùng, em bối rối để yên tay mình trong bàn tay ấm áp của tôi, tôi thấy lòng lâng lâng hạnh phúc và cả em nữa tôi thấy điều này lung linh trong ánh mắt. Hôm ấy, một lần nữa đôi bàn tay này đã gieo vào lòng tôi niềm hạnh phúc. Tôi cảm thấy vui hơn, vững tin hơn vào tình yêu mà mình đã chọn.
Thật kỳ lạ! bàn tay ấy, lần đầu tôi mời được em đi xem phim ở rạp Kim. Trong bóng tối, chìm ngập trong mùi hương bồ kết từ mái tóc em tỏa ngát bên cạnh, tôi lần đầu bạo dạn nắm bàn tay, em khẻ rung bàn tay ướt đẩm mồ hôi. Sau này tôi trêu em “ Bàn tay năm ngón mưa sa.” theo lời bài hát của nhạc sĩ Anh Việt Thu.
Hình ảnh: BÀN TAY YÊU THƯƠNG

Trong cuộc sống nầy có những yêu thương con người ta phải dành cả đời để tìm kiếm, có những món nợ ân tình mà cả đời người không thể nào trả nổi, có những nỗi đau mà phải mất cả đời để quên đi, lại có những lỗi lầm mà cả đời cũng khó xóa bỏ được.

Vâng! quán chè Tố Nữ dưới chân dốc Cầu Vồng của thập niên 70 nơi đã đánh dấu một mối tình mật ngọt, chứng kiến những những giận hờn vu vơ, những ray rứt khôn nguôi.

Ngày ấy em còn mộng mơ của tuổi học trò, lang thang dưới hàng cây phượng vĩ sau buổi tan trường cùng chúng bạn, vẫn còn thẩn thơ đuổi theo những vần mây trắng, rong chơi bắt bướm. Còn tôi sân trường chỉ còn là kỷ niệm, đã giả từ lãng tử theo thời thế nhập cuộc với đời. Dần dà theo chân em sau giờ tan học. Những lần hẹn hò, tôi chở em trên chiếc xe Honda cũ kỷ. Chúng tôi qua rất nhiều con đường phố rợp hàng cây với bao kỷ niệm, Gia Long, Quang Trung, Bạch Đằng loanh quanh rồi cuối cùng cũng về đường Thống nhất, quán chè nhỏ dưới chân Cầu vồng . Vừa đến nơi thì trời bỗng dưng đổ mưa. Nép vội vào quán hai đứa ngồi nhìn nhau, nhìn mưa giăng mắc. Mưa càng lúc càng nặng hạt, gió thổi mạnh từng cơn. Lúc ấy tôi thấy em lạnh co người trong chiếc áo phong phanh. Tôi cầm chặt tay em như muốn san sẽ chút hơi ấm. Theo phản xạ tự nhiên, em rút tay lại. Tôi càng nắm chặt hơn và siết nhẹ, nhìn em tôi thầm bảo: “Hãy để anh sưởi ấm cho em”. Sau giây phút ngượng ngùng, em bối rối để yên tay mình trong bàn tay ấm áp của tôi, tôi thấy lòng lâng lâng hạnh phúc và cả em nữa tôi thấy điều này lung linh trong ánh mắt. Hôm ấy, một lần nữa đôi bàn tay này đã gieo vào lòng tôi niềm hạnh phúc. Tôi cảm thấy vui hơn, vững tin hơn vào tình yêu mà mình đã chọn.
Thật kỳ lạ! bàn tay ấy, lần đầu tôi mời được em đi xem phim ở rạp Kim. Trong bóng tối, chìm ngập trong mùi hương bồ kết từ mái tóc em tỏa ngát bên cạnh, tôi lần đầu bạo dạn nắm bàn tay, em khẻ rung bàn tay ướt đẩm mồ hôi. Sau này tôi trêu em “ Bàn tay năm ngón mưa sa.” theo lời bài hát của nhạc sĩ Anh Việt Thu.

Gần 5 năm yêu nhau với bao kỷ niệm ngọt ngào và cũng nhiều sóng gió, thăng trầm đôi khi tưởng mình không vượt qua nỗi. Nhưng tình yêu cũng đầy phép màu huyền diệu, nó xóa nhòa và san bằng tất cả mọi trở lực, nó cũng bao dung và tha thứ mọi lỗi lầm. Rồi tình yêu ấy cũng được ghi dấu bằng một hôn lễ ngập tràn niềm vui và hạnh phúc. Thêm một lần tôi nắm tay em bước trên thảm đỏ trong sự chúc phúc của mọi người. Tôi biết rằng cái nắm tay này là suốt đời, suốt kiếp, mãi mãi không rời xa vì chúng tôi sẽ là của nhau từ giây phút đó.

Và cũng bàn tay ấy, của em, cũng con người ấy trong suốt hành trình của cuộc sống bên nhau nhưng mỗi cái nắm tay trong mỗi hoàn cảnh đều cho tôi những cảm xúc, những cung bậc khác nhau. Lúc như người đồng hành, lúc gửi gắm tình yêu, lúc ước hẹn suốt đời suốt kiếp, lúc vỗ về tha thứ và lại có lúc là sự chia xẻ, động viên sâu sắc như lần em sinh con đầu lòng, trong khoảnh khắc đó tôi được đón nhận một niềm hạnh phúc vô biên khác, tôi nắm bàn tay em và nắm bàn tay bé xíu, mềm mại của đứa con gái bé bỏng yêu thương vừa mới chào đời. Rồi một lần nữa tôi nắm chặt tay em và bàn tay mủm mĩm của đứa con trai yêu quý sau bao ngày mong đợi. Mỗi lần, tôi đều thấy mắt mình cay cay. Tôi biết rằng đây là những bàn tay mà tôi cần phải nắm lấy và dìu dắt suốt cả cuộc đời.

Thời gian đã trải dài theo cuộc sống, 34 năm chưa là dài nhưng cũng không phải ngắn. Bây giờ tuổi đã về chiều, mái tóc đã chớm hơi sương và bàn tay ấy vẫn còn êm ái, nóng bỏng như lần đầu anh nắm tay em. Hạnh phúc thay! bàn tay yêu thương.

(Kỷ niệm 34 năm ngày cưới)
Lai Ngo
Gần 5 năm yêu nhau với bao kỷ niệm ngọt ngào và cũng nhiều sóng gió, thăng trầm đôi khi tưởng mình không vượt qua nỗi. Nhưng tình yêu cũng đầy phép màu huyền diệu, nó xóa nhòa và san bằng tất cả mọi trở lực, nó cũng bao dung và tha thứ mọi lỗi lầm. Rồi tình yêu ấy cũng được ghi dấu bằng một hôn lễ ngập tràn niềm vui và hạnh phúc. Thêm một lần tôi nắm tay em bước trên thảm đỏ trong sự chúc phúc của mọi người. Tôi biết rằng cái nắm tay này là suốt đời, suốt kiếp, mãi mãi không rời xa vì chúng tôi sẽ là của nhau từ giây phút đó.

Và cũng bàn tay ấy, của em, cũng con người ấy trong suốt hành trình của cuộc sống bên nhau nhưng mỗi cái nắm tay trong mỗi hoàn cảnh đều cho tôi những cảm xúc, những cung bậc khác nhau. Lúc như người đồng hành, lúc gửi gắm tình yêu, lúc ước hẹn suốt đời suốt kiếp, lúc vỗ về tha thứ và lại có lúc là sự chia xẻ, động viên sâu sắc như lần em sinh con đầu lòng, trong khoảnh khắc đó tôi được đón nhận một niềm hạnh phúc vô biên khác, tôi nắm bàn tay em và nắm bàn tay bé xíu, mềm mại của đứa con gái bé bỏng yêu thương vừa mới chào đời. Rồi một lần nữa tôi nắm chặt tay em và bàn tay mủm mĩm của đứa con trai yêu quý sau bao ngày mong đợi. Mỗi lần, tôi đều thấy mắt mình cay cay. Tôi biết rằng đây là những bàn tay mà tôi cần phải nắm lấy và dìu dắt suốt cả cuộc đời.

Thời gian đã trải dài theo cuộc sống, 34 năm chưa là dài nhưng cũng không phải ngắn. Bây giờ tuổi đã về chiều, mái tóc đã chớm hơi sương và bàn tay ấy vẫn còn êm ái, nóng bỏng như lần đầu anh nắm tay em. Hạnh phúc thay! bàn tay yêu thương.

(Kỷ niệm 34 năm ngày cưới)
Lai Ngo

Thứ Tư, 10 tháng 12, 2014

Không đề


Thưa rằng thừa giấy vẽ voi
Còn hơn lụm cụm, đứng ngồi làm thơ.
Tuổi sáu mươi chẳng đợi chờ.
Tứ thơ rơi rụng bến bờ trần ai.
Con voi có hai cái tai.
Có con mắt nhỏ, cái vòi xinh xinh.
Ngày mưa tháng nắng là tình.
Con voi đứng đựơc, bởi mình vẽ hay 

Vẽ người con gái tóc bay.
Cho voi ăn mía. Nhớ ngày thơ trinh.
Tuổi hai mươi, nắng lung linh.
Thưa rằng tôi . Dạo bình minh kiếp người.
Bốn mươi năm, đã cạn rồi.
Ý thơ thao thiết. Bờ môi nhạt nhòa.
Mưa vê.Mùa đã mù sa.
Hình voi bay bổng.Tôi là ai đây ?
Thơ thơ mấy nét, có đầy ?

Võ Thạch

Chủ Nhật, 7 tháng 12, 2014

Tình yêu và nỗi nhớ .















Bốn mươi năm vơi vơi.
Bạn bè xa muôn nơi.
Ta tìm trong muôn ngã.
Từng ngày tháng đi qua.
Chỉ còn trong nỗi nhớ.
Ta quay về trường cũ.


Có khi gặp tình cờ.
Đêm đêm lại nằm mơ.
Hình bóng người trong mộng.
Bông một chiều trên phố.
Hai đứa cùng gặp nhau.
Rất quen mà rất lạ...
Bởi tháng ngày chia xa.
Nhưng tình yêu vẫn nhớ!


Lao Hac(10-12-2014)

(Đàm Văn Diệu)

Thứ Hai, 1 tháng 12, 2014

KÝ ỨC


Đã trở thành thông lệ, qua mỗi tháng ba, tôi vẫn chờ mong được nghe những tiếng ve trong trẻo, ấm nồng đầu tiên vang lên trong thời khắc  giao mùa của thời gian với thật nhiều tâm trạng khác nhau: Có vui - buồn, bâng khuâng, háo hức và cả nuối tiếc ăm ắp trong tim…
Thứ âm thanh đặc trưng của mùa hạ kia như một người gác cổng thời gian quen thân sau một hành trình đi khắp thế gian - trở về và nhắc nhớ trong tôi, hát cho tôi nghe xôn xao những giai điệu của mùa xưa cũ, để biết mình đi qua và ngày càng rời xa tuổi học trò, xa những ngày tháng bình yên tới trường mang theo bao mộng mơ, bâng khuâng của tuổi giấu vùi trong ngăn cặp và trong cả hộc bàn của cô bạn có đôi mắt huyền ngồi bên cửa sổ cuối lớp hay lơ đãng nhìn ra ngoài trời theo nghe những tiếng ve báo  hiệu mùa hè, mùa của chia tay, mùa của vương vấn trong mỗi chúng ta….
Sáng nay tôi lại dậy sớm đón chờ… Cả khu vực xóm  lặng im tìm lời kết cho một giấc mơ đêm đang dần khép lại. Tôi chờ mong những tiếng ve, cầu cho chúng kêu lâu hơn, dài hơi hơn để đủ sức làm nhoà đi thực tại sống dậy hoàn toàn những không gian hoài niệm. Nhưng không gian im lìm… Lật tìm lại tiếng ve trong những trang nhật ký của ngày này bốn mươi năm về trước – mới biết mình khao khát được sống những ngày tháng học sinh ở Đà Nẵng, được lang thang qua từng con phố dài để khám phá những điều bình dị mà ý nghĩa của cuộc sống trong lòng một đô thị phồn hoa biết nhường nào… Và chính những tiếng ve kia như một người bảo mẫu cần mẫn, cứ thúc giục, cho tôi cảm giác gấp gáp vội vàng khi khoảng cách với mùa hè…mùa chia tay với các bạn trước mặt đang dần ngắn lại

"Có một loài ve dại dột trót vướng vào yêu thương…
Để cả đời gọi mãi những mối tình vụng dại không bao giờ trở lại
Mùa hạ qua… mùa hạ nữa lại đến, cạn kiệt - mỏi mòn - khắc khoải
Nắng bên ngoài hay nắng trong chính tâm hồn ta….hanh vàng se sắt một niềm đau!”
Tôi đã viết vào nhật ký mỗi độ hè về của mình những lời văn….câu thơ như thế.
Có lẽ vậy… Tiếng ve kêu triền miên theo chiều dài mùa hạ, như nặng nợ với một mối tình khó nguôi ngoai.
Còn bạn và tôi, khi nghe những âm thanh da diết và nằng nặng hoài niệm ấy, biết mình đang đi qua một mùa ve nữa; nghe trong lòng ngập tràn tiếc nuối những mùa ve đã xa – lại bâng khuâng tìm mình qua mỗi tiếng ve, mỗi sắc phượng trong trang nhật ký cũ còn hằn nếp gấp của thời gian…Cồn cào đến lắng đọng  trong nắng - những tiếng ve…
Tình yêu của tuổi học trò là thứ tình cảm đẹp nhất trong các loại tình cảm lứa đôi vì nó trong sáng nhất, thánh thiện nhất và giàu mơ mộng nhất Người ta vẫn gọi những tình cảm tinh khôi đó là "rung động đầu đời". Nhưng cũng vì là "rung động đầu đời" nên nó thường không đủ chín chắn để có thể duy trì bền vững lâu dài, đồng thời cũng không đủ điều kiện (về bản lĩnh, tài chánh, công ăn việc làm...v.v..) để có thể kết thúc có hậu bằng một cuộc sống chung như khi ta đã trưởng thành. Đó là nói chung, nhưng cuộc đời bao giờ cũng có những ngoại lệ đáng yêu các bạn ạ.
Các bạn biết không, đâu phải tình yêu tuổi học trò nào cũng xấu, bản chất tình yêu tuổi học trò không xấu, xấu hay không là do cách chúng ta yêu. Tuổi học trò là những gì đẹp đẽ và thiêng liêng nhất. Tình bạn học trò sẽ đi theo ta mãi mãi, và đó chính là kỷ niệm trong đời của nhau, những kỷ niệm vui, buồn, hồn nhiên nhí nhảnh của thời học sinh .
Chúc bạn học sinh đang và sẻ yêu theo cách đẹp nhất, hồn nhiên nhất, trong sáng nhất và đừng quên phải chăm chỉ học hành……


Lâu lắm rồi mới có dịp trở lại trường, bất giác nhiều cảm xúc quá. Thân thương, gần gũi mà mênh mông xa lạ quá chừng. Vẫn cổng trường, cái sân rộng xếp hàng mỗi sáng thứ hai chào cờ vẫn lớp vẫn những dãy bàn ghế vô tư cùng tháng ngày. Một khoảng không gian nhung nhớ làm sao.!
Mỗi khi nhìn thấy những cành phượng đỏ tôi cũng thấy lòng mình xao xuyến lạ kì khi nghĩ về những buổi học ngày xưa, nhớ tới từng chi tiết cái lớp tôi vẫn học, nhớ bạn bè, nhớ thầy cô. Nhớ những cơn gió hè lao xao hàng cây kiền kiền dọc con phố Quang Trung và hàng bạch đàn cạnh lớp học. Nhớ cả những tiếng ve trên cành phượng ở sân trường…. Tự nhiên mình vô cùng cảm xúc đến muốn khóc luôn...
          Ngày xưa đi học không có cảm giác như lúc này, bởi đơn giản lúc đó học chỉ là trách nhiệm, la bổn phận cho qua ngày, không có cảm giác yêu hoa phượng, mến thầy cô, nhớ bạn bè và luyến lưu kỷ niệm. Ngày chia tay một chút hờn hờn tủi tủi ôm lấy nhau đứa cười đứa khóc thấy đúng chất học trò. Nhưng rồi quên ngay với những háo hức rời trường với bao điều mới, bỡ ngỡ giữa 
cuộc đời và năm tháng buồn vui. Kỷ niệm và bạn bè, trường lớp, thầy cô như một dấu chấm lặng cho bài văn còn dang dở……

     
                  

          Cuộc sống là 1 món quà quý giá và ý nghĩa đối với mỗi con người. Từng phút giây, từng khoảnh khắc, dù là niềm vui hay nỗi buồn… tất cả đều là những món quà cuộc sống đã ban tặng. 
Chẳng sắc màu nào đẹp hơn những gam màu cuộc sống…
Chẳng bản nhạc nào lay động hơn những cung bậc cảm xúc của con tim…
Hãy trân trọng từng phút giây chúng ta được sống trên cuộc đời này. 
Và trong những cung bậc cảm xúc đó không thể nào thiếu cảm xúc của 1 thời áo trắng, 1 thời đi học.
Thời học trò, thời đẹp, ngây thơ và trong sáng nhất với mỗi người. Nơi đó chứa biết bao vui, buồn cùng những kỉ niệm mà khi nghĩ lại khiến chúng ta không khỏi bồi hồi. 
Sân trường, lớp học, những thầy cô thân thương, những đứa bạn tinh nghịch, những phút lưu luyến khi hè sang... và cả những mối tình học trò đầy hồn nhiên nữa.
Tất cả, tất cả của một thời để yêu, một thời để nhớ...
mãi mãi là những KÝ ỨC không bao giờ phai.

Hãy cùng sẻ chia những KÝ ỨC đáng nhớ đó để những gam màu thêm phong phú, những cảm xúc thêm lay động, và để món quà cuộc sống thêm ý nghĩa nhé các bạn…”

                                                                     Đàm Trung Nhơn