Thứ Ba, 30 tháng 12, 2014

CHÂN BƯỚC TỚI MÀ LÒNG NHƯ ĐẾM NGƯỢC


Giữa đêm chợt tỉnh giấc bởi tiếng mưa. Tiếng mưa giữa tháng 12 không ồn ào mà rì rầm dai dẳng, rơi nhè nhẹ trên mái của giếng trời nghe cô đơn lạ lùng. Không gian tĩnh mịch, yên ắng của đêm khuya cùng với tiếng mưa, tiếng tích tắc đơn điệu của chiếc đồng hồ đứng lặng trên tường...; ưu ái tặng cho ta khoảng lặng để nhìn sâu hơn vào cõi lòng mình. Những kí ức tưởng chừng như mờ nhạt bỗng trở nên sống động rõ nét khi được bóng tối đồng lõa vây quanh.
Ai cũng có ít nhất một thời, một người, một không gian mình yêu mến nhớ về nhưng đành lòng từ biệt. Đó cũng là lẽ thường tình của mỗi đời người.Tất cả chúng ta đều có một thời rực rỡ như nắng hè; một thời xanh tươi như hoa cỏ mùa xuân.. Một thời đẹp đẽ đã qua mà ta vô tình đánh mất hay đành đoạn bỏ quên; có thể đã đánh rơi đâu đó trong cuộc đời đầy biến động và lo toan, trong hạnh phúc đời thường đang có!
Giữa đêm tỉnh giấc, ta nghe lòng trỗi dậy nỗi nhớ nhung. Không những một mà nhiều đêm như thế. Trong đắm say thực tại, ta vẫn như đang bị kí ức kéo về một miền xa thăm thẳm của những ngày xưa cũ. Ta tự hỏi thuở ấy có còn chăng? Miền kí ức đâu rồi? Những bạn bè thưở ấy đâu rồi? Còn đâu những buổi tung tăng chân sáo đến trường; còn đâu chiếc áo dài trắng thướt tha với cái nón lá dịu dàng trên đường phố cũ; còn đâu những người bạn thân thương cùng nhau lội bộ đến trường mỗi sáng, mỗi chiều ; còn đâu những người bạn hồn nhiên, vô tư hòa cùng nhau tiếng cười trẻ trung, thơ dại, chia nhau những nỗi buồn vu vơ của tuổi mới lớn, những chiều lội mưa ướt hết áo quần trên con đường Cô Giang cũ. Đâu rồi những lần nô đùa nghịch ngợm trên sân trường yêu dấu; đâu rồi những giây phút chưa hề từ biệt đã ray rứt vội vã chia xa. Kẻ ứa nước mắt luyến lưu, người nuốt niềm đau quay quắt? Tất cả đã không còn khi thời gian chạy với tốc độ qúa nhanh khi tuổi của ta ngày càng lớn.
Cuộc sống hiện tại có trăm nghìn lí do để ta có thể quên sạch kí ức nhưng mà sao lại khó quên thế nhỉ? Chắc hẳn các bạn và ta chưa một lần quên quán bánh bèo sau lưng Trường Nam tiểu học với những chồng chén cao ngất ngưỡng; nhớ li chè bắp ngọt lịm đầu lưỡi góc ngã tư Cô Giang - Nguyễn Hoàng; nhớ li nước mía mát lạnh thơm mùi mật ở góc ngã ba đường Ba Đình; nhớ rạp xi-nê Kinh Đô với phim “Đức Phật thích Ca” mà ta nói dối mẹ cha đi học thêm để xem cho bằng được... Ôi, sao có nhiều thứ để nhớ quá!Tất cả kỉ niệm cũng giống như một thứ hành lí mà ta buộc phải mang theo trong suốt chặng đường dài rộng của cuộc đời mình. Năm tháng dài thêm ra, hành trang kỉ niệm càng ngày càng nặng nề.
Hôm nay, chân ta vẫn đang bước tới mà lòng như đếm ngược; bước tới quãng đường đời còn lại sau nhiều năm tháng miệt mài sống và làm việc để rồi tâm trí thì lại quay về quá khứ. Bởi ở đó có ngôi trường Nữ tiểu học mà ta đã có năm năm học tập, vui chơi cùng bạn bè của một thời trẻ thơ vụng dại; có ngôi trường Trung Học Bồ Đề với bảy năm dài ngồi mòn ghế nhà trường, những trò nghịch ngợm, tinh ranh của tuổi mới lớn ; có những người bạn thân quen cùng đi học, cùng chơi đùa, cùng xi-nê, cùng những thổn thức, ước mơ của một thời con gái...Ta tưởng như thời gian sẽ làm lành nỗi nhớ nhưng có ngờ đâu nỗi nhớ cứ đongđầy!
Ngày hôm qua đã lặng lẽ ở lại sau những bước chân của mình. Bụi thời gian làm xóa đi những kỉ niệm. Nhưng ngày hôm qua vẫn còn đó, vẫn còn những dấu chân mà ta đã bước qua. Ngày hôm qua đau khổ, hạnh phúc đều là những ngày đáng nhớ của chúng ta. Xin được có những ngày hôm qua để nhớ về, để chân bước tới mà lòng như đếm ngược!
Không ai dám hứa bất cứ điều gì chắc chắn nhưng nỗi nhớ trong ta dù không hứa vẫn cứ mãi ăm ắp như nước sông mùa lũ. Nỗi nhớ quá khứ là món quà tặng thiêng liêng dành cho hiện tại. Bởi thời gian và cuộc sống không thể nào làm phai mờ kí ức, xóa nhòa kỉ niệm. Không thể và không bao giờ quên sức mạnh của tình thân, của những mối quan hệ bền chặt với bạn bè xưa cũng như nay, với kỉ niệm mà ta đã lỡ dốc cả trái tim mình vào đấy!
Tiếng đồng hồ vẫn tích tắc trong đêm, đếm thời gian trôi đi, trôi đi mãi mà không hẹn một lần trở lại. Tiếng giọt mưa vẫn đều đều réo rắt trên mái giếng trời, những giọt mưa khó thể nào thấm sâu vào lòng đất mà cứ lưng chừng giữa trời đêm xoáy mạnh vào chỗ sâu thẳm của trái tim ta, chạm vào kí ức như muốn khép lại mà cứ mãi rung lên đón nhận những ngọt ngào của hoài niệm để tìm lại chính mình của những ngày xưa cũ...của hương xưa ngan ngát vị nhớ thương.
Bây giờ đây nhìn cái gì cũng thấy mới chỉ có kỉ niệm là cũ thôi! Nếu có thể trở về quá khứ dù chỉ vài giây phút thôi, cũng đủ đầy!

Phan Thu Bảy - Tháng 12/ 2014.

Thứ Năm, 25 tháng 12, 2014

LẠC

















Nụ hoa ngày ấy cho đời
Mãn khai chưa kịp...lặng người, tịch nhiên
Đã ngày vẫn ngỡ như đêm
Cõi tôi thinh lặng giữa em ngỡ ngàng
Từ đâu mà hiểu vô thường
Thở dài một tiếng...đoạn trường nhân sinh !
Đi về cõi ấy,vô biên
Ngày đâu...sao vẫn là đêm mịt mù ?
Bây giờ giữa chốn thiên thu
Giữa đời ngửa mặt phù hư cõi nào ?
Gập ghềnh bước thấp bước cao
Mơ hồ tiếng gọi đời nhau âm thầm
Thưa em,tình dẫu một lần
Trong nhau đời có vô ngần lạc nhau ?


hoàng nhã như không
11/14

Thứ Tư, 24 tháng 12, 2014

Chúc Mừng Năm Mới

.

Thế là năm Ngựa đi qua , năm Dê lại đến. Tuổi đời thêm một tuổi.
 Có Thầy đã ra đi và bạn bè  có người cũng không qua khỏi số phận.
 Không gì hơn thay mặt các bạn bè NK 65-72 gởi đến tất cả các bạn lời chúc:
NĂM MỚI AN KHANG VÀ THỊNH VƯỢNG..
 CHÚC CÁC BẠN VÀ GIA ĐÌNH SỨC KHỎE và THÀNH ĐẠT.

NGUYỄN HOÀNH TRUNG

Thứ Năm, 11 tháng 12, 2014

BÀN TAY YÊU THƯƠNG

Trong cuộc sống nầy có những yêu thương con người ta phải dành cả đời để tìm kiếm, có những món nợ ân tình mà cả đời người không thể nào trả nổi, có những nỗi đau mà phải mất cả đời để quên đi, lại có những lỗi lầm mà cả đời cũng khó xóa bỏ được.

Vâng! quán chè Tố Nữ dưới chân dốc Cầu Vồng của thập niên 70 nơi đã đánh dấu một mối tình mật ngọt, chứng kiến những những giận hờn vu vơ, những ray rứt khôn nguôi.

Ngày ấy em còn mộng mơ của tuổi học trò, lang thang dưới hàng cây phượng vĩ sau buổi tan trường cùng chúng bạn, vẫn còn thẩn thơ đuổi theo những vần mây trắng, rong chơi bắt bướm. Còn tôi sân trường chỉ còn là kỷ niệm, đã giả từ lãng tử theo thời thế nhập cuộc với đời. Dần dà theo chân em sau giờ tan học. Những lần hẹn hò, tôi chở em trên chiếc xe Honda cũ kỷ. Chúng tôi qua rất nhiều con đường phố rợp hàng cây với bao kỷ niệm, Gia Long, Quang Trung, Bạch Đằng loanh quanh rồi cuối cùng cũng về đường Thống nhất, quán chè nhỏ dưới chân Cầu vồng . Vừa đến nơi thì trời bỗng dưng đổ mưa. Nép vội vào quán hai đứa ngồi nhìn nhau, nhìn mưa giăng mắc. Mưa càng lúc càng nặng hạt, gió thổi mạnh từng cơn. Lúc ấy tôi thấy em lạnh co người trong chiếc áo phong phanh. Tôi cầm chặt tay em như muốn san sẽ chút hơi ấm. Theo phản xạ tự nhiên, em rút tay lại. Tôi càng nắm chặt hơn và siết nhẹ, nhìn em tôi thầm bảo: “Hãy để anh sưởi ấm cho em”. Sau giây phút ngượng ngùng, em bối rối để yên tay mình trong bàn tay ấm áp của tôi, tôi thấy lòng lâng lâng hạnh phúc và cả em nữa tôi thấy điều này lung linh trong ánh mắt. Hôm ấy, một lần nữa đôi bàn tay này đã gieo vào lòng tôi niềm hạnh phúc. Tôi cảm thấy vui hơn, vững tin hơn vào tình yêu mà mình đã chọn.
Thật kỳ lạ! bàn tay ấy, lần đầu tôi mời được em đi xem phim ở rạp Kim. Trong bóng tối, chìm ngập trong mùi hương bồ kết từ mái tóc em tỏa ngát bên cạnh, tôi lần đầu bạo dạn nắm bàn tay, em khẻ rung bàn tay ướt đẩm mồ hôi. Sau này tôi trêu em “ Bàn tay năm ngón mưa sa.” theo lời bài hát của nhạc sĩ Anh Việt Thu.
Hình ảnh: BÀN TAY YÊU THƯƠNG

Trong cuộc sống nầy có những yêu thương con người ta phải dành cả đời để tìm kiếm, có những món nợ ân tình mà cả đời người không thể nào trả nổi, có những nỗi đau mà phải mất cả đời để quên đi, lại có những lỗi lầm mà cả đời cũng khó xóa bỏ được.

Vâng! quán chè Tố Nữ dưới chân dốc Cầu Vồng của thập niên 70 nơi đã đánh dấu một mối tình mật ngọt, chứng kiến những những giận hờn vu vơ, những ray rứt khôn nguôi.

Ngày ấy em còn mộng mơ của tuổi học trò, lang thang dưới hàng cây phượng vĩ sau buổi tan trường cùng chúng bạn, vẫn còn thẩn thơ đuổi theo những vần mây trắng, rong chơi bắt bướm. Còn tôi sân trường chỉ còn là kỷ niệm, đã giả từ lãng tử theo thời thế nhập cuộc với đời. Dần dà theo chân em sau giờ tan học. Những lần hẹn hò, tôi chở em trên chiếc xe Honda cũ kỷ. Chúng tôi qua rất nhiều con đường phố rợp hàng cây với bao kỷ niệm, Gia Long, Quang Trung, Bạch Đằng loanh quanh rồi cuối cùng cũng về đường Thống nhất, quán chè nhỏ dưới chân Cầu vồng . Vừa đến nơi thì trời bỗng dưng đổ mưa. Nép vội vào quán hai đứa ngồi nhìn nhau, nhìn mưa giăng mắc. Mưa càng lúc càng nặng hạt, gió thổi mạnh từng cơn. Lúc ấy tôi thấy em lạnh co người trong chiếc áo phong phanh. Tôi cầm chặt tay em như muốn san sẽ chút hơi ấm. Theo phản xạ tự nhiên, em rút tay lại. Tôi càng nắm chặt hơn và siết nhẹ, nhìn em tôi thầm bảo: “Hãy để anh sưởi ấm cho em”. Sau giây phút ngượng ngùng, em bối rối để yên tay mình trong bàn tay ấm áp của tôi, tôi thấy lòng lâng lâng hạnh phúc và cả em nữa tôi thấy điều này lung linh trong ánh mắt. Hôm ấy, một lần nữa đôi bàn tay này đã gieo vào lòng tôi niềm hạnh phúc. Tôi cảm thấy vui hơn, vững tin hơn vào tình yêu mà mình đã chọn.
Thật kỳ lạ! bàn tay ấy, lần đầu tôi mời được em đi xem phim ở rạp Kim. Trong bóng tối, chìm ngập trong mùi hương bồ kết từ mái tóc em tỏa ngát bên cạnh, tôi lần đầu bạo dạn nắm bàn tay, em khẻ rung bàn tay ướt đẩm mồ hôi. Sau này tôi trêu em “ Bàn tay năm ngón mưa sa.” theo lời bài hát của nhạc sĩ Anh Việt Thu.

Gần 5 năm yêu nhau với bao kỷ niệm ngọt ngào và cũng nhiều sóng gió, thăng trầm đôi khi tưởng mình không vượt qua nỗi. Nhưng tình yêu cũng đầy phép màu huyền diệu, nó xóa nhòa và san bằng tất cả mọi trở lực, nó cũng bao dung và tha thứ mọi lỗi lầm. Rồi tình yêu ấy cũng được ghi dấu bằng một hôn lễ ngập tràn niềm vui và hạnh phúc. Thêm một lần tôi nắm tay em bước trên thảm đỏ trong sự chúc phúc của mọi người. Tôi biết rằng cái nắm tay này là suốt đời, suốt kiếp, mãi mãi không rời xa vì chúng tôi sẽ là của nhau từ giây phút đó.

Và cũng bàn tay ấy, của em, cũng con người ấy trong suốt hành trình của cuộc sống bên nhau nhưng mỗi cái nắm tay trong mỗi hoàn cảnh đều cho tôi những cảm xúc, những cung bậc khác nhau. Lúc như người đồng hành, lúc gửi gắm tình yêu, lúc ước hẹn suốt đời suốt kiếp, lúc vỗ về tha thứ và lại có lúc là sự chia xẻ, động viên sâu sắc như lần em sinh con đầu lòng, trong khoảnh khắc đó tôi được đón nhận một niềm hạnh phúc vô biên khác, tôi nắm bàn tay em và nắm bàn tay bé xíu, mềm mại của đứa con gái bé bỏng yêu thương vừa mới chào đời. Rồi một lần nữa tôi nắm chặt tay em và bàn tay mủm mĩm của đứa con trai yêu quý sau bao ngày mong đợi. Mỗi lần, tôi đều thấy mắt mình cay cay. Tôi biết rằng đây là những bàn tay mà tôi cần phải nắm lấy và dìu dắt suốt cả cuộc đời.

Thời gian đã trải dài theo cuộc sống, 34 năm chưa là dài nhưng cũng không phải ngắn. Bây giờ tuổi đã về chiều, mái tóc đã chớm hơi sương và bàn tay ấy vẫn còn êm ái, nóng bỏng như lần đầu anh nắm tay em. Hạnh phúc thay! bàn tay yêu thương.

(Kỷ niệm 34 năm ngày cưới)
Lai Ngo
Gần 5 năm yêu nhau với bao kỷ niệm ngọt ngào và cũng nhiều sóng gió, thăng trầm đôi khi tưởng mình không vượt qua nỗi. Nhưng tình yêu cũng đầy phép màu huyền diệu, nó xóa nhòa và san bằng tất cả mọi trở lực, nó cũng bao dung và tha thứ mọi lỗi lầm. Rồi tình yêu ấy cũng được ghi dấu bằng một hôn lễ ngập tràn niềm vui và hạnh phúc. Thêm một lần tôi nắm tay em bước trên thảm đỏ trong sự chúc phúc của mọi người. Tôi biết rằng cái nắm tay này là suốt đời, suốt kiếp, mãi mãi không rời xa vì chúng tôi sẽ là của nhau từ giây phút đó.

Và cũng bàn tay ấy, của em, cũng con người ấy trong suốt hành trình của cuộc sống bên nhau nhưng mỗi cái nắm tay trong mỗi hoàn cảnh đều cho tôi những cảm xúc, những cung bậc khác nhau. Lúc như người đồng hành, lúc gửi gắm tình yêu, lúc ước hẹn suốt đời suốt kiếp, lúc vỗ về tha thứ và lại có lúc là sự chia xẻ, động viên sâu sắc như lần em sinh con đầu lòng, trong khoảnh khắc đó tôi được đón nhận một niềm hạnh phúc vô biên khác, tôi nắm bàn tay em và nắm bàn tay bé xíu, mềm mại của đứa con gái bé bỏng yêu thương vừa mới chào đời. Rồi một lần nữa tôi nắm chặt tay em và bàn tay mủm mĩm của đứa con trai yêu quý sau bao ngày mong đợi. Mỗi lần, tôi đều thấy mắt mình cay cay. Tôi biết rằng đây là những bàn tay mà tôi cần phải nắm lấy và dìu dắt suốt cả cuộc đời.

Thời gian đã trải dài theo cuộc sống, 34 năm chưa là dài nhưng cũng không phải ngắn. Bây giờ tuổi đã về chiều, mái tóc đã chớm hơi sương và bàn tay ấy vẫn còn êm ái, nóng bỏng như lần đầu anh nắm tay em. Hạnh phúc thay! bàn tay yêu thương.

(Kỷ niệm 34 năm ngày cưới)
Lai Ngo