Thứ Sáu, 16 tháng 1, 2015
TÂM SỰ CỦA TÔI
Những ngày này thật bận rộn, chỉ còn vài ngày nữa là đến ngày họp lớp thường niên nhưng lần nầy lại đúng vào dịp 50 năm ngày thành lập trường nên Ban liên lạc quyết định tổ chức một buổi lễ mang tầm vóc lớn hơn như một kỳ đại hội để kỷ niệm sự kiện trọng đại nầy. Mọi người trong ban tổ chức thật bận rộn mỗi người một việc chạy bở cả hơi tai để dàn dựng sắp xếp chương trình cho thật hoàn chỉnh. Riêng tôi cũng vật vả với những tấm hình, những đoạn phim cũ đã được thực hiện trong các sự kiện của lớp để cắt xén, lồng ghép, lồng nhạc chuẩn bị cho clip chiếu trong ngày trọng đại sắp đến nầy.
Thôi thì dành một chút thời gian để nói lên những suy nghĩ của mình nhằm chia sẻ cùng bạn bè, những người mà tôi đã trân trọng, nâng niu trong từng động tác để có đươc bức ảnh đẹp, tự nhiên và đời thường nhất. Những bức ảnh đầy cảm xúc trong những lần cùng nhau đi làm thiện nguyện, trong những buổi dã ngoại thắm tình bạn hữu thân thương, những lần đón tiếp bạn bè phương xa với những khuôn mặt đầy xúc động làm chùng xuống đụng đáy những kỷ niệm của một thời còn cắp sách. Tôi cũng bắt gặp ở bạn tôi những nét hồn nhiên tươi trẻ của những người ở tuổi chớm già mà trong đời thường khó tìm được.
Phải nói rằng cuộc sống của tôi tốt hơn, đúng theo nghĩa đen về mặt tinh thần. Qua những bức ảnh mà tôi chụp, tôi đã có thêm nhiều bạn bè trong và ngoài lớp. Tôi cũng có được những tình cảm chân thành, được mọi người quan tâm và yêu mến hơn mặc dù ở đâu đó cũng có "những người bạn bằng mặt nhưng không bằng lòng", nhưng thôi việc đó nhỏ, bỏ qua đi có nhiều lý do để họ như vậy. Tôi cũng chẳng quan tâm làm gì, làm những gì mình thích, làm những gì cho bạn bè thân thương và làm những gì mình nghĩ chẳng phải cuộc sống tốt hơn sao, phải không bạn?
Tôi đã học được một điều khi cầm máy ảnh: "Đừng ích kỷ với những người bạn của mình, những người xung quanh mình, vì khi ích kỷ như vậy mình đã vô tình nhỏ nhen, đố kỵ trong từng hành động và suy nghĩ mình làm." Chính những điều đó càng làm mình đánh mất nhiều thứ hơn là mình nhận và có được.
Sau cơn bạo bịnh, được trở về với gia đình, người thân, nhất là bạn bè; tôi đã chiêm nghiệm được nhiều điều về cuộc sống. Trong cuộc sống bon chen, xô bồ nầy chỗ đứng cuối cùng của mình không phải là những xa hoa phù phiếm ngoài kia mà là chính trong lòng những người thân thương nhất của tôi. Tôi lại quay về làm mọi việc để kết nối bạn cũ trường xưa Bồ Đề chúng ta . Tôi rất tâm đắc đoạn kết của bạn Lai Ngo trong bài Mái trường Bồ Đề của anh " Bồ Đề ngày ấy và bây giờ vẫn còn nặng những nổi niềm, ta đang cố níu kéo khoảng cách giữa thời gian 50 năm ấy lại thật gần , tôi và bạn đang cùng làm điều thiêng liêng đó".
Đúng! đây cũng là tâm nguyện của tôi. Cố vượt qua cơn đau dai dẵng và day dứt mỗi ngày, lấy tâm nguyện nầy làm động lực, tôi sẽ làm hết mình cho bạn…và cả cho tôi.
6/2014
Photo CongLy
Thứ Tư, 14 tháng 1, 2015
.MẶT TRỜI KHÔNG BAO GIỜ CÓ THỰC!
(Để nhớ Phạm Công Thiện)
1
Nghe tin anh đi,
Một ngày Đà Nẵng lạnh buốt.
Với mưa phùn không đủ sức bay.
Trời tháng ba, nụ cười Xuân còn đọng
Vậy mà tôi mắt vẫn ướt mi.
Nhớ anh, những ngày Sài Gòn sôi nổi.
Hòn ngọc Viễn Đông sức sống tràn trề.
Lũ chúng tôi, thanh niên mới, lớp trẻ,
Hành trang vào đời, dằn vặt thường xuyên.
“Ý thức mới trong văn nghệ và triết học”.
Mở hướng nhìn tuổi trẻ cô đơn.
Quán cà phê, phòng trà cay nồng thuốc lá
Hiện sinh, đời sống thừa và Phạm Công Thiện
Những chủ đề vang vọng tuổi hai mươi.
Sài Gòn mode một thời sôi nổi,
“Hố thẳm tư tưởng”,
Hãy bình tỉnh tiến bước
Hãy bình tỉnh tiến bước, dù là hố thẳm không cùng
Chấp nhận và lao xuống,
Không đắn đo, không chần chừ
Ôi! Phạm Công Thiện,
Phạm Công Thiện,
Lũ chúng tôi thế hệ học trò,
Một ngày nghe tin anh qua đời.
Lòng chợt ngộ “Mặt trời không bao giờ có thực”
Nghe tin anh đi,
Một ngày Đà Nẵng lạnh buốt.
Với mưa phùn không đủ sức bay.
Trời tháng ba, nụ cười Xuân còn đọng
Vậy mà tôi mắt vẫn ướt mi.
Nhớ anh, những ngày Sài Gòn sôi nổi.
Hòn ngọc Viễn Đông sức sống tràn trề.
Lũ chúng tôi, thanh niên mới, lớp trẻ,
Hành trang vào đời, dằn vặt thường xuyên.
“Ý thức mới trong văn nghệ và triết học”.
Mở hướng nhìn tuổi trẻ cô đơn.
Quán cà phê, phòng trà cay nồng thuốc lá
Hiện sinh, đời sống thừa và Phạm Công Thiện
Những chủ đề vang vọng tuổi hai mươi.
Sài Gòn mode một thời sôi nổi,
“Hố thẳm tư tưởng”,
Hãy bình tỉnh tiến bước
Hãy bình tỉnh tiến bước, dù là hố thẳm không cùng
Chấp nhận và lao xuống,
Không đắn đo, không chần chừ
Ôi! Phạm Công Thiện,
Phạm Công Thiện,
Lũ chúng tôi thế hệ học trò,
Một ngày nghe tin anh qua đời.
Lòng chợt ngộ “Mặt trời không bao giờ có thực”
2
Vứt điếu thuốc lá xuống dòng sông đêm
Tia lửa cuối cùng tắt ngúm’
Không một tiếng xèo.
Lạnh lùng, cô độc.
Như chàng,
Khoác lại áo pardesus.
chiếc bóng trên đường đổ dài,
Vẫn nhớ đường về kịp giờ giới nghiêm
Ôi! Đôi mắt nào bay trong lớp
Những giờ triết học của chàng.
Sân trường chật kín những chiếc xe bám bụi
Ôi!, nhớ đường Trương Minh Giảng ồn ào tiếng động cơ.
Và Thiện,
Làm sao chàng biết được nhịp tim đang đập,
Dưới mái ngói của dãy hành lang viện đại học Vạn Hạnh
Phạm Công Thiện,
Anh đã ra đi,
Vứt điếu thuốc lá xuống dòng sông đêm
Tia lửa cuối cùng tắt ngúm’
Không một tiếng xèo.
Lạnh lùng, cô độc.
Như chàng,
Khoác lại áo pardesus.
chiếc bóng trên đường đổ dài,
Vẫn nhớ đường về kịp giờ giới nghiêm
Ôi! Đôi mắt nào bay trong lớp
Những giờ triết học của chàng.
Sân trường chật kín những chiếc xe bám bụi
Ôi!, nhớ đường Trương Minh Giảng ồn ào tiếng động cơ.
Và Thiện,
Làm sao chàng biết được nhịp tim đang đập,
Dưới mái ngói của dãy hành lang viện đại học Vạn Hạnh
Phạm Công Thiện,
Anh đã ra đi,
Thầy Nguyễn Lương Tuấn
Thứ Sáu, 9 tháng 1, 2015
'TÔI TÌM TÔI
Tôi nhìn tôi trên tấm ảnh xưa
Lớp bụi thời gian phủ kín mưa
Bàn tay tìm kiếm, gạt trên kiếng
Bắt gặp đôi mắt một nỗi buồn!
Lớp bụi thời gian phủ kín mưa
Bàn tay tìm kiếm, gạt trên kiếng
Bắt gặp đôi mắt một nỗi buồn!
Thầy Nguyễn Lương Tuấn
Thứ Tư, 7 tháng 1, 2015
.TẦM XUÂN 2
Em chẳng dám trèo lên cây bưởi *
Cây bưởi nhiều gai chích em đau điếng
Em cũng ngại ngần không bước xuống vườn cà
Sợ nắng tắt
Bởi ngày sắp hết
Ngày sắp hết mà đời dường cũng hết
Cái dấu chấm than lơ lửng phận người
Nỗi chờ đợi như dòng sông chảy xiết
Lòng ngại ngùng không dám hướng ra khơi
Dẫu vẫn biết khơi trùng trùng sóng dữ
Đời biết đâu tìm một cõi yên bình ?
Đành chỉ biết đã một lần hoa nở
Có một ngày em lãng đãng bên anh
Mai này dẫu em trèo lên cây bưởi
Thoáng hương xưa...hoa rụng mất... không còn
Sẽ có lúc em âm thầm tự hỏi
Tình bao giờ thao thức nụ môi hôn ?
hoàng nhã như không
12/14
Thứ Sáu, 2 tháng 1, 2015
Men xuân.
ai trãi màu mây trên tóc em
điểm hoa lên dáng vóc môi mềm
cho xuân ngây ngất hồn thơ dậy
và để cho tình xao xuyến thêm.
HOÀNG trọng TOẢN
Thứ Năm, 1 tháng 1, 2015
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)




