Thứ Năm, 30 tháng 10, 2014

BLL CHS TRƯỜNG TRUNG HỌC BỒ ĐỀ ĐÀ NẴNG
Vô cùng Kính tiếc báo tin :

Hòa Thượng THÍCH VIÊN MINH
Trú trì Chùa Nam Hải, Phường Hòa Hiệp Bắc, Quận Liên Chiểu, Thành phố Đà Nẵng
Cựu Giáo Sư Trường Trung học Bồ Đề Đà Nẵng

đã viên tịch vào chiều ngày 5.9 Giáp Ngọ (28.10.2014).
Thượng thọ : 93 tuổi
Lễ Nhập Kim Quan cố Hòa thượng vào lúc 14g ngày 6.9 Giáp Ngọ (29.10.2014)
Lễ Yết Tổ : 12g00 ngày 10.9 Giáp Ngọ (2.11.2014) tại Chùa Phổ Đà
Lễ Truy Điệu và Lễ Trà Tỳ (An Phước Viên): 07g00 ngày 11.9 Giáp Ngọ (3.11.2014).


NAM MÔ TIẾP DẪN ĐẠO SƯ A DI ĐÀ PHẬT
Chúng con toàn thể CHS Trường Trung học Bồ Đề Đà Nẵng và

Thân hữu Nhất tâm cầu nguyện Giác linh cố Hòa thượng "CAO ĐĂNG PHẬT QUỐC".


  
  


Thứ Tư, 29 tháng 10, 2014

HÃY ƯỚC MƠ

Trong cuộc đời, đừng bao giờ từ bỏ ước mơ để luôn hy vọng, sống lạc quan.Ước mơ chính là nguồn động lực thật sự của cuộc sống, là hạt mầm của mọi thành công khi được “vun trồng” bằng ý chí, lòng quyết tâm và sự nổ lực bền bỉ. Con người sống thì phải biết ước mơ và tin tưởng, dẫu không phải ước mơ nào rồi cũng sẽ trở thành hiện thực.. Bây giờ đã gần ở tuổi “ thất thập cổ lai hy” nhưng tôi vẫn còn mang một ước mơ , một ước mơ cũng không lớn lao gì nhưng có lẽ đối với tôi cũng là to lớn lắm cho những ngày còn lại.

 Một giọt nước không thể làm nên một đại dương, một hạt cát không thể làm nên một sa mạc nhưng một ước mơ nhỏ bé, dù là nhỏ bé cũng có thể làm thay đổi cả một cuộc đời. Ước mơ là những gì có thể xảy ra trong tương lai, là điểm đến , là bến đỗ cuối cùng mà mỗi người đặt ra cho mình. Sống và ước mơ có thể xem là những điều cơ bản nhất của mỗi người khi tồn tại. Nhưng để thực hiện được ước mơ ấy không phải là điều dễ dàng. .

Khi còn nhỏ, ước mơ bị bóp méo thành chuẩn mực của người lớn, để rồi luôn phải thừa nhận những mong muốn chẳng phải của mình.

Khi lớn thêm chút nữa, ước mơ dần được tạm gác lại để tập trung vào những mối bận tâm khác, chúng ta sẽ quên, chúng ta buộc phải quên, vô số trải nghiệm mới mẻ dễ cuốn chúng ta vào thử thách về độ sâu của những thứ chúng ta chưa từng thử.

Trưởng thành rồi, ước mơ dần được thay thế bằng những điều thực tế hơn, thậm chí, gió mưa và giông bão sẽ tìm đến, và nhấn chìm tất cả. Phần hiện thực khốc liệt trồi ra khỏi viễn tưởng và hoài bão to lớn về cuộc sống. Để buộc chúng ta phải từ bỏ, hoặc nhắm mắt đưa chân bán rẻ đi ước mơ khi xưa của chính mình.

Trong cuộc sống sẽ có bao điều làm ta thất vọng, nhưng một nhà văn đã nói “hãy thắp một ngọn nến nhỏ, đừng nguyền rủa bóng đêm”. Câu nói trên chính là muốn nhắc nhở mọi người chúng ta hãy biết cách tạo ra hy vọng dù là trong những hoàn cảnh khó khăn nào để có thể vượt qua nó. Hay nói cách khác là khuyên mỗi người hãy biết ước mơ để nhịp đập của trái tim có thể vang lên những hồi chuông hy vọng. Tôi đã, đang, và sẽ ước mơ vì tôi thật sự đang sống chứ không phải đơn thuần là đang tồn tại trong chiếc vòng tròn không hoàn hảo mang tên “cuộc đời”. Ai ai trong chúng ta cũng đều có những ước mơ, có thể cho riêng mình, cũng có thể cho những người thân, gia đình, bạn bè của mình.

Chúng ta sẽ không hiểu được niềm vui đạt được ước mơ khi chưa có những năm tháng bất hạnh khổ đau. Cuộc sống muôn hình vạn trạng luôn chứa đựng bao thử thách và éo le. Có những người có thể cố gắng thực hiện ước mơ nhưng họ đã từ bỏ nhưng cũng có những người khao khát được thực hiện ước mơ, khao khát được cống hiến nhưng mãi không thể

Trong những giây phút tự mình suy ngẫm, tôi đã nhận ra rằng: ước mơ không tự chọn cho mình một chủ nhân, mà chính con người mới có quyền nắm giữ lấy ước mơ của bản thân mình. Tôi đã từng ước mơ, từng hy vọng về một cuộc sống tốt đẹp cho mình và cho người thân. Và dù rằng ước mơ thuở còn mới lớn dần thay đổi theo năm tháng chưa trở thành hiện thực nhưng tôi sẽ không bao giờ từ bỏ nó, và tôi có quyền tự hào về ước mơ đó. Giờ đây, khi ngày càng về chiều, tôi càng cảm nhận được tầm quan trọng của ước mơ đối với bản thân. Có thể đối với nhiều người, ước mơ chỉ là những điều thoả mãn nhu cầu của bản thân một cách tạm thời, nhưng riêng với tôi ước mơ đem đến cho tôi nghị lực, lòng dũng cảm, sự tự tin để đương đầu với cuộc sống. Ước mơ đem đến cho tôi niềm tin vào cuộc đời và chính bản thân mình.

Sau những năm tháng thăng trầm, chiêm nghiệm những gì được mất, giờ đây tôi vẫn còn nóng bỏng những ước mơ, ước mơ thắng được những buồn vui, sợ hãi và thắng được chính bản thân mình để có một niềm hạnh phúc ở cuối đời. Dù rằng có thể tôi đã chưa thực sự vượt qua được chính bản thân mình nhưng tôi cũng không phải là một hạt bụi chỉ biết cuốn mình theo cơn gió và cứ thế bay đi. Tôi phải là tùng bá mộc vững vàng trước phong ba bão táp của đời.  Để cho ước mơ của mình thành hiện thực tôi luôn giữ cho mình trái tim biết hy vọng, phải đương đầu với thất vọng và nỗi sợ hãi lớn nhất trong lòng mình. Tôi đã cố gắng cười, chôn chặt nỗi đau và gượng dậy sau mỗi lần vấp ngã. Tôi đã biết chấp nhận những nỗi nhọc nhằn và những sự thật đau lòng. Tôi đã không quay đầu với quá khứ của chính mình, không đầu hàng cuộc sống . Và tôi đã thật sự là tôi trong một buổi chiều vàng nắng của mùa thu này khi hét lên thật to để trút bỏ mọi muộn phiền.

 Vậy hãy mơ những gì mà mình muốn có, làm những gì mà mình muốn đạt được để có được hạnh phúc trong cuộc đời.

Thu Houston 2014

LAI NGO

 

Thứ Ba, 28 tháng 10, 2014

THƯƠNG

 
Thương em…móm mém rau dưa
Cái môi đo đỏ cho ngơ ngẩn nhìn
Thương em cơn giận… làm thinh
Thương bao nhiêu bấy nhiêu tình tội nhau !
Thương em dứt áo qua cầu
Áo bay mặc áo lòng đau mặc lòng !
Thương em bỏ có về không
Đời chia mấy nẻo bụi hồng lối nhau ?
Thương em mặt ủ mày chau
Nửa ghen nửa giận dỗ nhau bao lần !
Thương em mưa nắng một mình
Lòng nhau riêng để hết tình... người dưng
Thương anh…thương gã khật khùng…

 
                                                                                        HNNK

Chủ Nhật, 26 tháng 10, 2014

Niềm vui còn mãi

Như thường lệ, từ một cú điện thoại của Ban Liên Lạc, nhóm đều có mặt. Khi thì đi thăm thầy, thăm bạn ốm, café hội ngộ với những bạn xa về, khi thì viếng tang tứ thân phụ mẫu. Hôm nay dặc biệt hơn: Đi từ thiên!
Mình hỏi nhỏ Viết Dũng: Bạn Như Hoa (mạnh thường quân từ thiện) về à? 
_Không, các anh lớp lớn tổ chức 50 năm Thành lập trường còn quỹ lớp + anh chị Việt kiều cũng là CHS về tổ chức đi. Tụi mình chỉ góp thêm 1 ít nữa thôi.
Đúng 7 giờ 30’ ngày 2/4/2014 sau khi họp đoàn nhẹ trước Big C, 4 ô tô và khoảng hơn 30 vị là các thế hệ Cựu học sinh Bồ Đề từ U60 trở lên hăng hái lên xe khởi hành. Không có biểu ngữ, băng rôn mà vẫn cứ hoành tráng.
Thời tiết thật thuận lợi (không nắng gắt, không mưa dầm) xe vút nhanh ra khỏi thành phố, phố xá đông đúc đã dần lùi xa dần để lại hai bên đường là ruộng đồng, vườn cây xanh tốt. Cả đoàn ai cũng thấy thật nhẹ nhàng và hân hoan. Trong xe râm ran tiếng cười, nói chuyện thời đi học, tố nhau chuyện ham chơi…. Chẳng mấy chốc xe đã đến điểm thứ nhật: Chùa Quan Châu- nơi sư cô Minh Tịnh và quý ni, phật tử nuôi dưỡng các em mà người đời gọi là Mồ côi.
Đoàn vào thăm, tặng quà, chứng kiến cảnh các em, thường là những “cục cưng, cục vàng” của mỗi gia đình lại bị bỏ rơi, nhìn những đôi mắt trẻ thơ vô tội, những hình hài bé bỏng không may đã được quý sư cô cưu mang thật là chu đáo, sạch sẽ. Có bé khôn lanh đòi bồng bế khi có khách vào thăm, nhưng rồi cũng không bù đắp được tình thương của ba mẹ.
Chia tay các em đoàn không khỏi ngậm ngùi, âu cũng là nghiệp duyên. Cầu mong sẽ có nhiều tấm lòng vàng đến với các em hơn nữa và mong các em luôn khỏe mạnh, lớn lên và
trở thành những người hữu ích cho xã hội.


Rời Quang Châu đoàn tiến về điểm thứ 2 theo hướng Tây với núi rừng, suối mát trong veo: Khu du lịch sinh thái Suối Hoa.
Ai cũng háo hức nhìn những thác nước tuyệt đẹp róc rách trải lụa trắng trên nền cây, đá xanh thẫm. Leo lên ba, bốn đoạn đường dốc núi, nghe tiếng chim râm ran hòa cũng tiếng suối vui tai: Khu điều dưỡng Tình Thương hiện ra. Với những dãy nhà núp mình bên núi là nơi lưu trú của những bệnh nhân ung thư- Khu khám chữa bệnh Tuệ Tĩnh Đường. Trên sân, nhiều vị thuốc Nam được phơi khô, nhân viên lặng lẽ cặm cụi làm công việc của mình, vọng lại tiếng niệm Phật trên cốc Thầy quyện giữa cảnh rừng núi, tĩnh và động dường như không có giới hạn. Đoàn lần lượt được đón vào hội trường để nghe thầy phụ trách truyền đạt về sinh hoạt nơi đây. Thầy cảm ơn sự thăm viếng của Đoàn và cho biết: Khu Điều dưỡng Tình thương của thầy và các bác sĩ Đông y, các nhân viên y tế được Sở Y Tế Đà Nẵng cho phép sử dụng thuốc Nam cộng với chế độ ăn Gạo Lức Muối Mè …để điều trị giảm bớt nổi đau thân bệnh. Thầy còn bảo trong 8 cái khổ của con người ,Phật đã dạy thì bệnh khổ đã làm con người tàn tạ đưa đến tử khổ. Con người sẽ đầy lo âu hoảng loạn khi không có người dìu dắt, sẻ chia (bệnh giai đoạn cuối). Vì vậy thầy không tuyên bố nơi này chữa khỏi ung thư mà chỉ phần nào làm nhẹ đi thân bệnh bằng chế độ ăn, bằng thuốc kết hợp với Thiền hành để chữa Tâm bệnh. Phải lắng lòng định tâm dựa vào hơi thở:
 

Thở vào tôi biết bệnh ung thư trong tôi
Thở ra tôi thấy bệnh ung thư nhẹ dần
Hoặc

Thở vào tôi biết thân tôi bệnh 
Thở ra tôi biết bệnh tôi đỡ nhiều…vv…
Chú ý hơi thở để trì tâm hoạn động vì:
“thiền y =>thì yên
thiền hành=>thành hiền”

Thầy mong muốn cho họ cái hết sợ (thí vô úy), thầy cho họ cái không sợ, an tâm để họ vượt qua nỗi khổ…. Thật tuyệt vời! Cầu mong thầy gặp dược nhiều thuận duyên thực hiện trọn hạnh nguyện. Thấy được ý nghĩa to lớn trên nên Đoàn cũng xin được cúng dường một ít Tịnh tài và nguyện cầu Chư Phật gia hộ cho Thầy và mọi người Thân tâm an lạc.
Đoàn CHS cũng tranh thủ tham quan cảnh đẹp, các phó nhòm lại phát huy hết khả năng của mình để ghi lại những khoảnh khắc người và vật cùng hoan hỉ. 
Tiếng ốc tù và của Trưởng đoàn lại vang lên, tất cả lên xe xuống Ngầm đôi để ăn trưa. Lại cảnh đẹp suối đá, rừng cây, suối nước làm mê hồn người.
Cảm ơn sự chu đáo của khu du lịch, nép bên những thác nước đẹp là lều, sàn gỗ tiện cho khách tham quan trú chân nghỉ nắng, tránh mưa. Các thức ăn mau chóng bày ra: nào xôi, bánh mì, cơm nắm và cả cơm gạo lức muối mè thầy cho nữa. Vừa ăn vừa ngắm cảnh suối thơ mộng mà hùng vĩ làm không ít thi sĩ bất đắc dĩ thốt nên thơ: 

"Suối Hoa cảnh mộng giữa đời
Ngầm Đôi tiên cảnh mình còn ở đây
Mai về chốn cũ không quên
Núi rừng suối nước hòa cùng tình thân"
.
Tiếc cảnh đẹp, nhỏ Hường ngoắc mình và Hoài Thu ghi thêm vài tấm hình cùng với suối. Quí Trân như chú khỉ nhỏ len lỏi các góc nhìn để ghi lại những cảnh đắc ý. Thương, Việt .Dũng…tranh thủ giỡn, chọc nhau cười không sợ mỏi miệng….
Đúng 15giờ, tiếng tù và lại vang lên, cả đoàn nhanh chóng dọn vệ sinh khu vực, tạm biệt núi rừng ra về.
Cảm ơn, cảm ơn tất cả đã cho mình một ngày thật ý nghĩa, đáng nhớ!

Nữ Nguyễn

Thứ Hai, 20 tháng 10, 2014

Ngày Vui 20 Tháng 10 (2014)


                 Một buổi sáng vui và cảm động. Vui vì vẫn như những ngày chủ nhật thường kỳ chúng tôi gặp nhau cà phê chuyện trò rôm rả, nhưng hôm nay chúng tôi được các anh ưu ái tổ chức một bữa tiệc hoành tráng, có hoa, có bánh, có rượu. có nhạc . Không cảm động sao được khi tất cả chúng tôi trên dưới 60 ai cũng về hưu được các anh thời cắp sách học chung dưới mái trường BĐ tổ chức cho bữa tiệc mừng ngày phụ nữ 20/10 long trọng như thế này.
           Đến sớm nhất cặp đôi hoàn hảo vợ chồng anh Dũng –Mai chủ xị lo sắp xếp bàn ghế buổi tiệc . Chị Mai mua hoa hồng son môi tự cắm thật đẹp, hai lẵng hoa tươi rói sương mai, bánh kẹo, hạt dưa, 5 phần quà gói giấy thắt nơ để sẵn. Phụ giúp có anh Phong, anh Khoa, anh Hùng
đem âm ly, đàn ghita, micro . Mọi người kẻ đến sớm người đến muộn ngồi vào bàn và buổi tiệc bắt đầu bằng lời mở đầu chương trình của anh Dũng chúc tất cả chị em phụ nữ - một nửa dễ thương - yêu thương nhất thế giớ lời chúc sức khỏe, vui, trẻ đẹp. 
         Vẫn là cô MC Phan Việt (khóa 68-75) khóa nhỏ nhất không chuyên còn lóng ngóng vụng về được cái cô luôn tươi vui dẫn dắt chương trình hơn 2 giờ đông hồ chắng thấy chán tẻ nhạt . Không khoa trương biểu ngữ, không hô hào đọc ý nghĩa lịch sử gì hết . Xuyên suốt chương trình chỉ có nhạc, thơ, trò chơi , đố vui có thưởng...
         Lần lượt các ca sĩ cây nhà lá vườn lên góp vui Lựu Nguyễn- Hương Phạm- Kim Anh-Hà Thái- Hường Kim-Văn Thành- Ngọc Khánh- Văn Viết. Vui nhất có lẽ các trò chơi : Muỗi đốt- Vịt đẻ trứng- Nặn tượng- Thò thụt.
Đố vui, bốc thăm có thưởng các phần thưởng về tay anh chị : Văn Thành- Thiện Hùng, Chị Nguyên, Lựu, Hoa- Thúy Hương. Tiếng cười vỡ òa khi các chị khui quà, không ai có thể tưởng tượng sự nghịch ngợm của ban tổ chức. Tiếng cười ré khi Lựu mở phần quà lớn nhất : Một củ khoai lang, hai trái cà chua. Cứ thế các phần quà khác cũng làm cả buổi tiệc được trận cười vỡ bụng, Hoa Trần nhận một quả chuối hai quả chanh, không ai giống ai toàn những quả hình tượng : dưa leo cùng hai trái mận… để mọi người được trận cười nghiêng ngã. 
     
Tuổi học trò hồn nhiên, ngây thơ trong trắng cách đây bốn mươi năm sáng nay đã nở bừng trên từng khuôn mặt thân thương đầy vết chân chim các ông bà đã lên chức nội ngoại . Niềm vui luôn làm người ta trẻ lại và chẳng có thời nào yêu dấu đầy ắp kỷ niệm để ta tìm về bằng thời áo trắng . Các anh hôm nay ga lăng hết sức , dễ thương hết sức, các chị hôm nay ai cũng đẹp với váy áo hoa màu sặc sỡ . Mọi người quên tuổi tác, tạm vứt khỏi đầu óc cơm áo gạo tiền, con cháu…trách nhiệm bổn phận để ngồi cùng nhau ca hát, cười thả ga mà không sợ phiền lụy đến ai Mái hiên 63 Lê Hồng Phong của bạn Lành tạm cho Hoa Trần sinh sống với xe bánh mì và cà phê là nơi thân thương của các anh chị, các bạn gặp nhau hàng tuần, có thể hàng ngày nếu bạn buồn không biết đi đâu hãy ghé lại nơi đây. Nơi tình thân đong đầy những sáng nắng gắt mồ hôi nhỏ giọt hay những hôm mưa dầm núp dưới mái hiên bên cạnh các xe hơi ra vô để nghe lòng mình lắng lại chút hương xưa.
        Cuộc vui nào rồi cũng phải đến lúc chia tay. 
“ Rừng núi dang tay nối lại biển xa, ta đi vòng tay lớn mãi để nối sơn hà, Mặt đất bao la anh em ta về gặp nhau mừng như bão cát quay cuồng trời rộng vòng tay ta nắm nối tròn một vòng Việt Nam”
          Cám ơn các anh đã quan tâm đến chị em chúng tôi Cám ơn đã cho chúng tôi thêm hồng đôi má khi Tấn Thành đi đến từng người với chai rượu nhẹ để mời chúng tôi cạn chén .

    Cám ơn tất cả sự ân cần chu đáo của ban tổ chức nhất là cặp đôi hoàn hảo Dũng Mai, tay đàn Anh Khoa lảo luyện.... Chúng tôi sẽ giữ mãi hơi ấm trong bàn tay sáng nay khi cùng nắm tay nhau hát vang:
Dây Thân Ái lan rộng muôn nhà 
Tay sắp xa nhưng tim không xa 
Vui tươi ta biết trong lòng nhớ lòng
Ca hát vang không gian đơm hoa 
Dù cách xa ngàn dặm nhưng gần 
Gan thép ta chia tay đừng buồn .
“Vui tươi ta biết trong lòng nhớ lòng” các anh chị các bạn nhé !


Ghi nhanh 19/10/2014
PV

Ảnh : Xuân Quang, Văn Phong

Thứ Năm, 16 tháng 10, 2014

THẮP MỘT QUE DIÊM.


Rời chốn xa đó,cân thử trước ngày về.48 kg.Nơi đây,chất chứa thêm một vài nỗi vui và chút sầu muộn nên lên thêm 2 kg.Tổng cộng,làm thêm bài toán đố lớp 3, đích thị đã 50 kg.
2 kg cho một năm 3 tháng,chẳng phải là một kỷ lục để ghi vào guiness cấp tổ dân phố. Bạn bè nhìn bằng nửa con mắt : con ni dễ nuôi hỉ! Dân nhậu,khi đã tê tê,hỏi trổng:Có con vật nào dễ nuôi nhất trên cõi đời này? Lại cười khà khà trả lời:Không là con vợ thì cũng là con heo? Thì mình là con gì nhỉ?
Nặng người một chút nên dáng đi lệt bệt và nay ngả,mai nghiêng.Nặng lòng thì xin không dám nói đến vì nửa đêm,chuông điện thoại reo mà cứ tưởng chuông gọi hồn người,mà không là của mình.Ngày ăn, đêm ngủ,mộng mị cứ làm thinh.Một cõi hư không ..
Ngả nghiêng cũng vì người mà đứng thẳng chịu đau vì những ngọn roi đời,cũng vì người. Roi quất đau thì cố mà chạy trốn. Đôi chối rồi cũng thế!Chạy,cũng cố đứng thẳng mà chạy.Có chết đâu mà phải sợ!
Người là gì nhỉ? Là một loại động vật thượng đẳng,có tư duy.Một chữ con còn dính,nên không trách ,có lúc cũng hành xử theo bản năng.Con và người! Giận nhau mà chi cho nặng lòng.Nặng lòng thì nặng bụng.Nặng bụng thì xồ xề,mặc quần tây không đẹp đã đành,nói chi đến đầm đìa hoa lá hẹ.
Đố ai biết lúa ,lúa mấy cây,biết sông ,sông mấy khúc;biết mây,mây mấy tầng?Thời buổi công nghệ tiên tiến,những cái đó ; được quan sát bằng la de,larue sẽ đo ra hết.Nhưng tình cảm con người , đo chẳng được.Anh yêu em nhiều hơn anh tưởng…,chẳng hạn
Thì cũng một câu hỏi : Một ngày mùa Đông giá rét,chỉ còn một que diêm;bạn bước vào căn phòng lạnh lẽo đó,có một bếp củi,cây nến và bạn phải thắp gì trước tiên.Câu trả lời đơn giản là phải bật que diêm lên trước chứ không phải là cây nến hay bếp củi.Có những điều dơn giản như thế mà cứ mãi phân vân câu trả lời.
Nếu chỉ còn một que diêm,thì chạy đi tìm những chiếc lá khô. Đã qua một thời gian dài lạnh lẽo,những chiếc lá Bồ Đề lả đi vì những cơn gió đời,thổi mãi.Những bàn tay gom lá,chất thành một nhúm nhỏ rồi cháy dưới sức nóng khởi đâu của que diêm.
Thắp một que diêm,còn hơn ngồi nguyền rủa bóng tối.
Còn câu đố nào không? Hỡi bạn!
                                                        Hoa Trần