Chủ Nhật, 16 tháng 11, 2014

giấc mơ hàng cây


Đã bao đêm chị nằm mơ, những giấc mơ hàng cây xanh, con hẻm nhỏ làm chị nhớ thiết tha nơi ở cũ Nơi những ngày khốn khó 3 mẹ con chị ở trong con ngõ nhỏ , căn nhà bé tẹo như hộp diêm . Trong ngõ cụt có 3 gian nhà tập thể, nhà chị ở giữa, bé nhất . Cái sân chung vừa đủ mọi người dắt xe ra xe vô , con ngõ nhỏ hai bên cây trái sum xuê, cây chùm ruột quả xanh non mơn mởn, cây mận quả màu hồng rụng đầy ngõ những ngày gió chướng,cây xoài trái lủng lẳng xanh ươm, cây khế già hoa tim tím li ti, trái chua chua ngọt ngọt và hương ngát bay với cây thiết mộc lan những đêm đầy gió…

Mới đó mà như đã thăm thẳm ngàn xa, ngày mới dọn đến chỗ ở mới độc lập không phải nương tựa vào ai, không phải tay xách nách mang hai thiên thần không có cánh trú ngụ tạm nơi đây vài hôm nơi khác vài ngày…Chị ky cóp mãi sang lại căn nhà tập thể 30m2 ọp ẹp, mùa nắng nắng kinh hồn, mùa mưa mái ngói cũ dột nát đêm đêm ba má con nằm túm vào nhau trên trần mùng là chiếc áo mưa tránh dột . Mưa to quá nếu ngủ quên nước nhiều nặng quá sẽ đổ ào thế là cả nhà dậy thay quần áo. So với những ngày lang thang không nhà thì căn nhà là thiên đường chị mơ ước. Nhà ở tập thể nên cái chi cũng chung, một sân chung, vòi nước chung, mọi chuyện từ nhỏ đến lớn thiên hạ luôn tìm cơ hội để biết sinh hoạt của nhau . Chị sợ nhất những cái miệng đặt điều nhiều chuyện và không thể tránh khỏi khi chị sống một mình . Nhớ lại những ngày xưa chị vừa buồn vừa vui, buồn vì những điều không muốn vẫn cứ xảy ra đó là sự ganh ghét, đố kỵ. Chị một mình chống chọi mọi điều bằng sự lặng im. Chị yêu hai con, hai thiên thần của chị, vì chúng chị đã vượt qua biết bao sóng gió cuộc đời. Mặc sự đời miễn hai con học giỏi, chăm ngoan.Niềm vui của chị giản đơn : nhà gần cơ quan làm việc nên chị tranh thủ tất cả thời gian có thể sắp xếp công việc nhà đâu vào đấy . Đi chợ nấu ăn, giặt giũ . Đưa đón con đi về những ngày chúng còn bé . Bữa cơm ba má con tràn ngập niềm vui, tiếng cười tiếng nói sao mà chị yêu đến thế. Cuộc sống trôi êm đềm trong căn nhà nhỏ . Thời gian cứ thế qua nhanh con cái trưởng thành đứa học xa, đứa học gần. Con hẻm nhỏ là người bạn thân thương sớm chiều hai buổi chị đi về . Cây hai bên dang tay đón mừng những ngày chị công tác xa trở về, cây lắng nghe những điều thầm kín mình chị với cây những đêm khóc thầm một mình không ai biết. Chị không biết gốc khế già có phải nhờ nước mắt của chị hay sao hoa tím thẩm hơn? Trái chua đậm vị? Rồi ngôi nhà bên tay phải đập phá xây lại họ chặt hết cây chùm ruột, cây xoài, họ xây bức tường lạnh lùng vô cảm thay cho hàng cây, con hẻm nhỏ may mắn vẫn còn hàng cây nhà bên trái. Cây mận giờ già cỗi chỉ ra hoa, trái không đậu chỉ nho nhỏ rồi rụng đầy ngõ, cây khế còn trơ cái gốc vài cành lá lòa xòa vì nhà gần đó không cho cây vươn cao che mất ánh nắng, hàng thiết mộc lan vẫn trổ bông trắng nõn và hương cứ nồng nàn những ngày gió lạnh .Căn nhà bên phải đã bán cho chủ mới, chị cũng đã đi xa đến nơi ở mới khi hai con lập gia đình.

Ngõ nhỏ yêu thương

Nghõ nhỏ yêu thương

Con hẻm nhỏ đi suốt thời gian tuổi xuân thì cùng chị, con hẻm mà khi ai đó hỏi nhà chị ở đâu chị luôn mượn lời nhạc để trả lời : “phố nhỏ ngõ nhỏ nhà tôi ở đó”. Căn nhà gần chùa nên tiếng chuông chùa những đêm về sáng đi vào giấc mơ cùng chị. Tiếng chuông ngân nga trong veo như đồng hồ báo thức lúc 4g sáng. Cái thời khắc chị không ngủ lại được, chị nằm nghe chuông ngân trong không gian mờ tối của ánh ngày chưa rạng, chị lắng nghe lòng mình và thì thầm những câu vô nghĩa cùng bức ảnh trên bàn thờ đang nhìn chị với nụ cười bao dung độ lượng. Trong ảnh là người yêu, người chồng chụp chung hai người lúc anh đến thăm chị ở nơi làm việc ngày hè nắng gió. Khi anh mất tìm hoài chẳng có cái hình mô chị lấy hình hai người chụp chung cắt phần của chị ra còn lại là hình anh đang nhìn xuống chị tựa ngực anh cười sung sướng. Chị cũng biết anh luôn dõi theo chị từng bước chân, bước thấp bước cao, bước hụt, bước nào anh cũng tươi cười động viên chị . Mỗi khi chùng lòng mỏi mệt , chán nản muốn buông tay nụ cười đó lại nâng chị dậy. Chị biết rằng những thứ đã qua thật khó tìm lại được nên chi với chị những kỷ niệm là kho báu để chị giữ gìn.

Mười mấy năm chị sống trong con hẻm nhỏ là mười mấy năm đầy ắp nỗi đau cùng hạnh phúc. Hai thứ đó quyện vào nhau . Nó như anh em sinh đôi chẳng tách rời . Nó đẩy chị xuống địa ngục, nó dang tay kéo chị đến thiên đường… Nước mắt và nụ cười chị không thể nào quên.

Bây giờ chị sống trong căn nhà lớn gấp 3 lần căn nhà cũ, con đường rộng cây xanh tỏa ngợp bóng mát . Căn nhà mênh mông rộng đầy đủ tiện nghi . Tất cả như một giấc mộng. Chị không dám tin vào sự thật này . Đôi khi nhìn lại quãng đời đã qua chị không thể hiểu sức mạnh nào giúp chị như thế?

Cây hoa vàng trước ngõ nhà chị luôn trổ bông, nó cũng giống chị, không đợi mùa, không đợi mưa hay nắng, cứ sống hết mình như thế. Cứ làm đẹp con đường bằng màu vàng rực rỡ. Chị cũng làm đẹp cuộc đời bằng nụ cười thường trực trên môi. Tất cả vì tình yêu, nỗi nhớ con hẻm nhỏ, cây mận già, cây khế hoa tím rụng đầy sân cùng mùi thiết mộc lan da diết nồng nàn …


                Cuối thu nhớ ngày xưa

                      15/10/2014

                              HV

Thứ Năm, 13 tháng 11, 2014

Tặng những người có mẫu tự B

Bỗng dưng đọc bài thơ Hoa viết
về những người có mẫu tự B.
Bỡ ngỡ một thoáng thôi rồi bình lặng
Người có mẫu tự B ngẫm nghĩ thấy bằng lòng
.
Người có mẫu tự B không bối bê, buông thả,
sống bình yên và bằng phẳng đời mình,
trong tâm hồn và trong cả nghĩ suy,
không trăn trở về những điều buồn bã.
Dẫu đôi lần con tim bàng hoàng bối rối
như bằng lăng tím bảng lảng cuối mùa thu,
như lục bình lững lơ giữa dòng bình thản,
như bạch cúc thơm bàng bạc cả trời chiều.
Người có mẫu tự B biêng biếc một màu xanh
dẫu thời gian đã đưa qua con dốc,
dẫu nắng mưa buông rèm che tuổi tác,
dẫu cuộc đời đang dẫn dắt sang ngang.
Người mẫu tự B bình yên với những gì đang có.
Người mẫu tự B luôn bời bời hạnh phúc.
bởi trong trái tim mình luôn rực lửa yêu thương
bởi chung quanh mình...
còn có người nhắc đến mẫu tự B !

Thu Bảy

Thứ Hai, 10 tháng 11, 2014

nghe tiếng hát Mẹ ru

Nghe tiếng hát mẹ ru
Con về yên giấc ngủ
không gian mây tan tụ
thời gian gió vi vu.

Mẹ dạy cho con làm viên đá nhỏ
ngày tháng quên mình giữa đám rêu phai.

Và nếu một ngày có người cần đến 
xin nguyện lót đường đưa khách vãng lai.

Nghe tiếng hát mẹ ru
Nghe tiếng hát mẹ ru.

 Thầy Viên Minh

* Bài thơ được phổ nhạc bởi nhạc sỉ Văn Nho (1985)














* Thầy nhập tháp ngày 03.11.2014 thì mấy ngày sau (10.11.2014) học trò của thầy tình cờ tìm được một bài thơ của thầy trong một cuốn sách cũ xuất bản năm 1998. Chúng con đăng lên đây để thành tâm tưởng nhớ thầy và lắng nghe lời thầy như tiếng Mẹ ru. 
VD

Thứ Sáu, 7 tháng 11, 2014




















Lá tre vàng ngõ vắng
Tiếng nghé đặc quánh chiều
Cánh chìa vôi quệt nắng
Thắp vàng mái tranh xiêu

Khói ra từ đồng bãi
Tiếng ru hời quạnh hiu
   Đường đê heo hút gió
   Áo nâu thâm nửa chiều

Mẹ ngồi đun bếp rạ
Tiếng lợn ủi vàng chiều
Mảnh tường vôi chốc lỗ
Rụng xuống ngày đìu hiu

DƯƠNG ĐĂNG LỢI